Trái tim đập thăng trầm cùng các nhân vật lịch sử

nhân vật lịch sử

Không ai thống kê một nhà văn viết tiểu thuyết lịch sử đã đọc, nghiên cứu, khảo dị và đối chứng bao nhiêu tư liệu, tài liệu Đông Tây kim cổ hoặc như thâu lượm các nguồn đó ở đâu. Chuyện rằng bởi hồ nghi và bất bình một khúc trong Đại Việt sử ký toàn thư, đoạn chép về vụ án Lệ Chi Viên mà nhà văn chuyên viết tiểu thuyết lịch sử Hoàng Quổc Hải đã không quản thời gian, và cả sự va chạm kể cả sự đụng độ với chính sử, nên ông đã viết bài Trắng án Nguyễn Thị Lộ, in trên báo Văn nghệ gần đầy, được sự đồng thuận của biết bao người viết, người đọc trong việc xử lý, suy luận và tỏ thái độ từ những cứ liệu mới; đặc biệt là trái tim mới mẻ, nhân văn, một ngòi bút trung thực, và thông tuệ.

nhân vật lịch sử

Trái tim đập thăng trầm cùng các nhân vật lịch sử

Vừa qua, nhà văn Hoàng Quốc Hải đã lần đầu tiên cho tái bản trọn bộ (bởi trước đây, ông cứ viết xong cuốn nào, nhà xuất bản in luôn cuốn đó). Bộ tiểu thuyết lịch sử về thòi đại nhà Trần với hơn 2000 trang gồm bốn cuôn: Bão táp cung đình – Thăng Long nổi giận – Huyền Trân công chúa và Vương triều sụp đổ; như thế đủ biết sự lặng thầm trong công việc nhà văn, lại là nhà văn viết tiểu thuyết lịch sử, một sức lao động kinh người ở một con người nhỏ nhẹ từ ăn nói sinh hoạt đến quan hệ xã hội, bạn bè mặc nhiên gieo vào trong tôi và nhiều bạn viết trẻ một sự kính trọng.

Theo như tôi biết, sinh thòi nhà văn Nguyễn Tuân vôn rất khó tính trong đánh giá văn chương của người viết trẻ, đã ưu ái Hoàng Quốc Hải và dường như kỳ vọng cậu thanh niên nhỏ nhẻ vóc vạc thư sinh theo một linh cảm nào đó đã bẩm sinh trong con người nhà văn “phức tạp” cao khiết này. Điều này giải thích tại sao tính cách “ông Hoàng” hiện nay sao mà nhiều nét có ở “cụ Nguyễn” ngày trước đến vậy. Tôi quen biết và được làm người bạn nhỏ với nhà văn Hoàng Quốc Hải, trong một Hội thảo về sáng tác văn học ở trại viết của Quân đội, tại nhà sáng tác Tam Đảo. Ông là khách mời, bởi ông đang ngồi sáng tác kịch bản phim lịch sử cho Hãng Phim truyện Việt Nam. Rồi ông bảo ông đã dành ra mấy chục năm đi hỏi một cứ liệu lịch sử mà ai cũng biết là phi lý nhưng không nói lại vì sự đã rồi, vì ngại. Đến như tư liệu về các cuộc chiến tranh gần đây thì sao? Ai cung cấp?

Nguyễn Bỉnh Khiêm

Cung cấp đầy đủ mới mong manh, nhen nhóm và kích thích tác phẩm hay ra đời chứ. Nhà văn nhỏ bé này lại bảo người viết phải có cái nhìn, thông qua nguồn tư liệu để dẫn đến cái nhìn có tầm khái quát của một vị Tổng Tư lệnh, thậm chí Tổng Bí thư mói hy vọng có tác phẩm hay về chiến tranh (lại nhiều người giật mình về một điều chính đáng đã trỏ thành quá bức xúc). Tất nhiên ý kiến trên của ông cũng kết thúc. Tiếng hoan hô rất lâu. Rất nhiều người đến bắt tay ông và không ít vị xầm xì. Rồi như thường lệ, chủ tọa nói: “Sẽ xem xét ý kiến của nhà văn Hoàng Quốc Hải” và mòi tất cả’ nghỉ ăn trưa. Bữa ăn trưa ấy với tôi là bữa ăn trưa mà trong đầu toàn “không có tự do tư liệu”.

chuoivatlytrilieu.com

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*