Bộ tiểu thuyết lịch sử bão táp triều Trần

bộ tiểu thuyết lịch sử

Sau khi đọc lại bộ tiểu thuyết lịch sử của nhà văn Hoàng Quốc Hải một lần nữa, tôi không nén nổi cảm xúc, buộc phải cầm bút viết vài lòi. Không biêt lấy tựa đề là gì. Tôi đành tạm gọi nó là Lời bạt. Thật ra vối bộ sách đồ sộ như thế này, nếu viết lời bạt phải là các bậc trưởng thượng trong làng văn, và là bạn bè chí cốt của tác giả chố đâu đến lượt lớp trẻ chúng tôi. Cỡ đại bút như nhà văn Hoài Anh mà cũng chỉ động tới một mảng nhỏ của tác phẩm, ấy là “Quan niệm về các nhân vật anh hùng”. Hoặc có bề dày về tiểu thuyết lịch sử như nhà văn lão thành Hoàng Công Khanh, cũng chỉ viết về “suy ngẫm” của mình, và ông có đánh giá mang tầm khái quát.

bộ tiểu thuyết lịch sử

Bộ tiểu thuyết lịch sử bão táp triều Trần

Vì vậy, tôi – “một cậu bé trong làng văn” mà dám viết lòi bạt, kể cũng là chuyện “liều”. Nhưng biết nói sao đây, khi các bậc bề trên quá khiêm nhường không chịu viết. Hoặc cũng có khi tác giả vì khiêm tốn, không nhận cái lòi bạt với lòi lẽ quá thân thương, e rằng sẽ làm thiên lệch việc thẩm định của người đọc. Bởi vậy, trong bài viết của tôi cũng chỉ thiên về cảm xúc của riêng mình, tuyệt nhiên không có ý gì đến sự độc lập suy nghĩ của quý độc giả. Có nhẽ vì thế mà tác giả chấp nhận chăng. Còn cái bài bạt, kiểu “Thánh Thán” thẩm định “Tam quốc diễn nghĩa”, cố nhiên tác giả còn phải chò người tri kỷ…

Đã có nhiều ý kiến về Bộ tiểu thuyết lịch sử Bão táp triều Trần của nhà văn Hoàng Quốc Hải. Trưốc khi in thành bộ, bôn cuốn trong bộ sách đã từng có những số phận riêng, như về thời gian cuốn ra đòi trước cuốn ra đòi sau, như về sô’ lượng cuốn in khá lớn (hàng chục vạn bản), tái bản nhiều lần (Huyền Trân công chúa, Thăng Long nổi giận), cuốn gây sóng gió trong quá trình in chỉ vì cái tựa đề (Bão táp cung đình)… Tựu trung ở một góc độ nào đó, bộ tiểu thuyết lịch sử triều Trần, mà nay tác giả khái quát bằng một cái tên chung cho cả bộ là Bão táp triều Trần khi hợp rung lại vối nhau đã tạo ra một cái nhìn bao quát, chỉnh thể và sâu sắc về triều đại nhà Trần, một triều đại có võ công, có văn hiến có nhiều nhân tài, vừa sinh Phật vừa sinh Thánh, một triều đại MINH BẠCH dưới ánh sáng của lịch sử.

Nguyễn Bỉnh Khiêm

Về lịch sử nói riêng đến nay có không biết bao nhiêu ý kiến. Tác gia Trần Trọng Kim có ý kiên khá thấu đáo, hồn cốt: “Sử là sách không những chỉ để ghi chép những công việc đã qua mà thôi, nhưng lại phải suy xét việc gốc ngọn, tim tòi cái căn nguyên những công việc của người ta đã làm đê hiểu cho rõ những vận hội trị loạn của một nước, những trình độ tiến hóa của một dân tộc. Chủ đích là đê làm cái gương trung cổ cho người cả nước được đời đời soi vào đấy mà biết cái sự sinh hoạt của người trước đã phải lao tăm lao lực những thế nào, mới chiếm giữ được cái địa vị ở dưới bóng mặt trời này…” (Lòi tựa – Việt Nam sử lược).

chuoivatlytrilieu.com

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*